Tất nhiên là mẹ đã vì cái nhà này mà cố gắng hết sức mình, điều này khiến người khác cảm thấy rất cảm động.
Em gái cũng rất cố gắng, dù con bé vẫn còn nhỏ tuổi.
Còn cha thì... nhìn chung thì cũng xem như đã rất nỗ lực? Nhưng mình thì sao?
Lục Tân vừa chầm chậm xới cơm, vừa nghĩ ngợi không ngừng, sau đó hắn để chén cớm trong tay xuống, nhẹ giọng nói:
"Ta gặp lại Số Tám."
Mẹ lẳng lặng nhìn hắn, nhẹ nhàng gật đầu, tựa như đã biết từ sớm.
Lục Tân nói tiếp:
"Bây giờ hắn đã trưởng thành rồi, trở thành người hành pháp của tòa án Nửa Đêm. Hắn nói thuận đường nên tới thăm chúng ta một chuyến, ta mời hắn ăn bữa cơm, còn hắn mời ta tham dự phiên tòa xét xử những người khác. Quá trình... Khá là đẫm máu, cũng rất phức tạp, ta có rất nhiều điều muốn nói với hắn, nhưng lại cảm thấy không đủ tự tin để nói ra, điều duy nhất ta có thể khẳng định đó là ta rất...
Hắn thoáng dừng vài giây, sau đó thốt ra ba chữ vô cùng chuẩn xác:
"Hâm mộ hắn."
"Dù hành động của hắn là đúng hay sai thì quả thật Số Tám biết rất rõ bản thân muốn làm gì cũng như nên làm gì..."
"So với hắn thì mấy năm qua, ta cũng chỉ là một kẻ ngơ ngác, mơ màng sống qua ngày, ngay cả việc mình đã trải qua những gì cũng không biết..."
"Ta không cố gắng được như hắn, cũng hiểu rằng, so với hắn, đầu óc của ta vẫn rất mơ màng..."
"Có lẽ là vì bản thân ta vẫn chưa đủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231560/chuong-1521.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.