Lục Tân rửa tay xong, nhìn đĩa rau xanh và nồi cơm trên bàn, cảm nhận được sự tốt đẹp của cuộc sống này, rồi lại nghĩ tới sự quái dị ngoài hành lang vừa nãy, tay múc một chén cơm, gắp chút rau xào để lên trên, sau đó xoay người đi ra ngoài cửa.
Ngoài hành lang, vô số thứ vô hình đang nhốn nha nhốn nháo chen lấn, xô đẩy tới lui, chật chội không chịu nổi. Hình như chúng đang tranh giành nhau xem ai có thể tiến sát lại gần khe cửa, quan sát bên trong.
"Két"
Cửa bỗng bật mở, ánh đèn sáng ngời rọi vào hành lang tăm tối.
Mấy thứ đang chen lấn xôn cao kia bị dọa cho chết khiếp, lập tức tản ra, trốn biệt tăm biệt tích.
Lục Tân nhìn hành lang trống rỗng, đặt chén cơm rau cạnh cửa, rồi xoay người đóng cửa bước vào nhà.
Khoảnh khắc của nhà bị đóng lại, hành lang lại trở nên nhốn nháo, hơn nữa còn càng thêm chật chội và hỗn loạn hơn lúc trước.
"Két..."
Cửa lại đột ngột bật mở, Lục Tân đứng ngay trước cửa. Mấy thứ gì đó ngoài hành lang ngơ ngẩn cả người, dùng ánh mắt ngơ ngác mà người thường không thể thấy nhìn bóng dáng đứng trước cửa.
Lục Tân đứng yên hồi lâu, cắm đôi đũa lên chén cơm, rồi lại xoay người đóng cửa.
Ngoài hành lang yên lặng một lúc, như đã chắc chắn rằng người kia sẽ không quay ngược ra nữa, bầu không khí mới lại trở nên náo nhiệt như đêm giao thừa đón năm mới.
Lục Tân ngồi trước bàn ăn, trên mặt là nụ cười thỏa mãn. Nếu nói đây là một bữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231559/chuong-1520.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.