Cũng may Lục Tân chỉ nghe thấy hai chữ đầu thôi.
Hắn vừa đi vừa nhặt những vật ký sinh rải rác xung quanh như kính mắt đeo trên mặt, mặt nạ sáu thức, bài poker đen, khối rubik mười hai cấp, đồng hồ cát ký ức bỏ lại vào trong balo. Hắn có thể cảm nhận được bọn chúng đang run rẩy.
Đại khái là vì vừa rồi họ ở hiện thực đã bị Lục Tân dâng hiến cho Người Giấu Trượng.
Nhưng lúc đó chắc là Người Giấu Trượng đang lo lắng sợ trúng bẫy.
Cho nên trong khi từ chối Lục Tân hắn cũng đem tặng hết những gì hắn mang đến.
Đối với Lục Tân mà nói chuyện này hết sức bình thường.
Hình thức này giống như giữa những người bạn với nhau vậy.
Ngươi mang cho ta gì đó, ta cùng ngươi đi ăn bữa cơm.
Bản thân Lục Tân đã mang qua rồi nhưng hắn muốn trả lại thì vẫn rất hợp lý thôi mà? Vừa đi tới sân vận động hắn đã thấy vẫn còn đang xảy ra giằng co nhưng không còn ai dám động thủ nữa.
Những lực lượng vũ trang cùng với các thành viên của tổ chức thần bí còn sót lại ở Hỏa Chủng đều đã lâm vào trạng thái mê man rồi.
Vừa rồi dây xích sắt của Người Giấu Trượng chủ động tách ra khiến cho thế giới tinh thần của họ xuất hiện thay đổi rất lớn. Có người cảm thấy rất thoải mái, cũng có người cảm thấy mất mát, buồn nản, vô định, vui sướng, sợ hãi.
Họ ngã khụy ra đất, có người thì đứng đó thần thờ, có người thì nước mắt cứ rơi lã chã.
Bên phía câu lạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231529/chuong-1490.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.