Mẹ lại vờ như không thấy:
"Đem thứ này về nhà đi"
"Sau này có thể sẽ còn nhiều chuyện như vây lắm, chưa chắc ngươi không có cơ hội để trở về vị trí ban đầu đâu"
"Được rồi được rồi....
Cuối cùng ba vẫn đành gật đầu đồng ý.
Cái bóng hiện ra trước mặt Lục Tân như một mặt hồ nho nhỏ.
Lục Tân vội ném gì đó vào trong cái bóng, thoạt nhìn thì thứ đó chỉ nhẹ nhàng rơi trên mặt đất mà thôi.
Nhưng khi chúng tiến vào cái bóng lại giống như rơi vào hồ nước vậy, hoàn toàn biến mất không dấu vết.
Lục Tân nhìn thấy cảnh tượng mới lạ này cũng nhẹ nhàng phẩy phẩy bàn tay phải.
Sau khi ném một bộ phận xé từ trên cơ thể Người Giấu Trượng vào cái bóng, bàn tay tái nhợt của hắn mới dần dần hồi phục về trạng thái bình thường. Còn cảm giác đau đớn dữ dội vì bị đinh đâm xuyên qua cũng từ từ giảm bớt.
Không biết là do bàn tay vừa mới bị đinh đóng xuyên qua hay là do nguyên nhân khác.
Lúc sử dụng bàn tay tái nhợt thì cảm giác đau đớn càng mãnh liệt, máu tươi còn chảy ra không ngừng.
Người bình thường có lẽ sẽ không thể chịu nổi, nhưng cũng may là Lục Tân đã quen rồi.
Vì một phần tính cách của hắn chính là tận hưởng nỗi đau.
"Ta về trước đây, giấu nó cho kỹ đấy."
Sau khi cái bóng của ba giấu đi bộ phận của Người Giấu Trượng, ông liền cẩn thận nói thêm một câu.
Bóng dáng ông chậm rãi chìm vào cái bóng, hòa thành một thể, dao động sức mạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231528/chuong-1489.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.