"Thôi được rồi..."
Vị tư tế kia cuối cùng cũng hạ quyết tâm, cố gắng vực lại tinh thần, trình diện sức mạnh tinh thần êm dịu của mình, run rẩy cất lên lời ngâm xướng cuối cùng:
"Di sản... Không nói tới di sản nữa. Vết tích cuối cùng còn lại trên trần gian của ngươi đó là sự hoài niệm của thân bằng quyến thuộc dành cho ngươi, ngươi..."
Dòng chảy tinh thần hỗn loạn xung quanh lại bắt đầu biến đổi thành đủ loại hình dạng dựa theo giọng nói của hắn.
Giờ phút này, sự ồn ào huyện náo vang dội vừa nãy cũng tĩnh lại.
Ngay khi họ đang liều lĩnh sử dụng một nghi thức không quá trọn vẹn lên người Lục Tân, một tiếng thét lớn bỗng truyền vào tai họ.
"Ngươi có thấy phiền không vậy..."
Là Hạ Trùng! Cô đã sớm phát hiện Lục Tân có gì đó không đúng.
Nhưng trong không gian dưới hố sâu tràn ngập dòng chảy tinh thần hỗn loạn thế này, một người không thể mở ra Thâm Uyên, triệu hồi sinh vật khế ước giáng xuống như cô, ngay cả suy nghĩ một chuyện cho hoàn chỉnh cũng làm không nổi.
Dòng chảy tinh thần hỗn loạn vừa dày đặc lại quỷ dị thế này đủ khiến suy nghĩ của một người trở nên rối loạn, khiến đầu có con người ta như trở thành một chiếc TV không thể nhận được tín hiệu.
Nhưng dù sao cô cũng có thể chất có thể tiến vào Thâm Uyên, sức chống đỡ với dòng chảy tinh thần hỗn loạn cũng mạnh hơn người thường một chút.
Sau một khoảng thời gian chống đỡ, cô dần dần khôi phục tư duy. Cô nhìn thấy Lục Tân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231448/chuong-1409.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.