Dòng chảy tinh thần hỗn loạn xung quanh thật sự quá nặng nề, dày đặc, chỗ nào cũng để lộ ra hơi thở cuồng bạo.
Đối với một người không thể mở ra Thâm Uyên, không thể triệu hồi sinh vật tinh thần giáng xuống như cô, chuyện này hệt như phải đối đầu với đòn tấn công vượt cấp hơn mình rất nhiều.
Nhưng vì thể chất tiến vào Thâm Uyên vẫn còn, cô vẫn có thể miễn cưỡng khôi phục thần trí, cao giọng hét lớn.
Trong mắt cô, Lục Tân vẫn đang giơ hai tay ra, chắn trước mặt cô, nhưng lại chẳng hề nhúc nhích, cứ để mặc cho sức mạnh tinh thần cuồng bạo bao phủ lấy hắn...
Cùng lúc đó, giọng nói của tư tế cũng trở nên ngày càng mờ ảo, quỷ mị, hệt như đã đang cách thế giới này rất xa.
"Dấu vết của ngươi ở trần gian đã bị cái chết xóa nhòa..."
"Đồ đạc của ngươi đã bị những người nắm giữ ký ức về ngươi cất đi, di sản của ngươi được để lại cho người ngươi thương..."
"Ngươi..."
Giọng tư tế trở nên trầm thấp, bi thương, nhưng lại vô cùng bình tĩnh, hệt như đang long trọng ngâm xướng một bản thánh ca, ngoại trừ một việc đó là tốc độ nói của hắn đang tăng tốc.
Thời điểm hắn dùng giọng điệu đầy tình cảm này, ngâm nga đến những câu quan trọng nhất, cao trào nhất, cũng chuẩn bị đặt một dấu chấm hết hoàn mỹ cho bản thánh ca này, miệng hắn bỗng không thốt nên lời. Hắn liên tục lặp lại từ "ngươi" nhiều lần, cổ họng như bị chặn lại, không thể nói được câu gì.
"Ngươi bị sao vậy?"
Tên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231447/chuong-1408.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.