Nói là chỉ đi lên trước một chút, nhưng Hạ Trùng lại rất lớn mật kéo Lục Tân xuyên qua vài mảnh vỡ phế tích.
Trong cảm giác của họ, rõ ràng chỉ còn cách tòa nhà Hỏa Chủng kia mấy con phố nữa, thậm chí họ đã nhìn thấy cửa sổ màu sắc đỏ sậm lúc rõ nét lúc lại thấp thoáng của tòa nhà đó rồi. Lúc này cô mới thoáng ngừng bước, căng thẳng tới độ như nghe rõ từng tiếng tim đập.
Đồng thời, cũng vào lúc này, họ cảm nhận được cực kỳ rõ ràng áp lực tinh thần bao quanh tòa nhà Hỏa Chủng. Họ có cảm giác như thể lân cận tòa nhà đang tồn tại một sinh vật, sức mạnh tinh thần trên người nó không ngừng tập trung rồi lại tản ra, tạo thành quy luật tựa thủy triều, thỉnh thoảng lại quét ngang một khu đất lớn xung quanh, kể cả nơi có chứa tòa nhà Hỏa Chủng.
Thậm chí khả năng cao là nó đã phát hiện ra Hạ Trùng và Lục Tân có ý định tiến lại gần, nên cố tình hướng phóng xạ tinh thần bao trùm lấy khu vực này, như một vật còn sống đang theo dõi động tĩnh của họ.
Hạ Trùng sợ đến nỗi khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên trắng bệch.
Lục Tân thấy vậy thì lập tức lôi khối rubik mười hai hàng ra, âm trầm nhìn chằm chằm nó một hồi, khối rubik tức khắc nhẹ nhàng chuyển động.
Một cỗ sức mạnh tinh thần kỳ quái bao phủ lấy Lục Tân và Hạ Trùng, hơn nữa còn bắt chước, tạo thành dao động đồng nhất với phóng xạ tinh thần của sinh vật kia, tựa như giọt nước lẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231428/chuong-1389.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.