"Vậy ngươi đi đi...
Tuần Thú Sư vừa nói vừa chùi nước mũi:
"Dù sao sống trên đời ai mà không đến lúc phải chết chứ?"
"Có thể bình thản ra đi thì cũng là niềm hạnh phúc lớn nhất rồi?"
"Cái không khí tiễn biệt này hình như có gì đó sai sai..."
Lục Tân thầm cảm thấy kỳ quặc mà quay đầu nhìn Hạ Trùng.
Rõ ràng Hạ Trùng cũng hơi ngẩn người vì không nhận lại được phản hồi như mong muốn, nhưng cô rất nhanh đã phản ứng lại.
Cái miệng nhỏ nhắn hơi xìu xuống, nhanh chóng lấy lại vẻ uy nghiêm ban đầu, sau đó xoay người đưa bàn tay nhỏ bé về phía Lục Tân:
"Cầm lấy."
Lục Tân vội tiến đến nắm tay cô.
Hạ Trùng thầm hít một hơi thật sâu rồi thấp giọng nói:
"Vì trật tự và nền văn minh thế giới...
Cô liền xoay người nắm tay nắm cửa rồi chậm rãi bước vào trong.
Đập vào mắt hắn là sự tăm tối, khô cằn, vỡ nát cùng với hơi thở lạnh lẽo phà thẳng vào mặt.
Lục Tân đi theo Hạ Trùng tiến vào Thâm Uyên. Cũng bởi vì nhiệm vụ trị giá một trăm triệu nên hắn vô cùng cẩn thận quan sát trong Thâm Uyên trùng điệp này của thành phố Hỏa Chủng.
Nhìn chung thì nó không khác mấy so với những nơi khác, đều khiến người ta cảm nhận được nỗi tuyệt vọng vô hình đến nghẹt thở.
Nhưng quả thật là có chút dị thường.
Sau khi ổn định tinh thần, Lục Tân liền phát hiện cảm giác bị người khác theo dõi ở nơi đây đã giảm đi rất nhiều.
Hình như Thâm Uyên ở đây không có cảm giác lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231427/chuong-1388.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.