Dù là Lục Tân thì cũng chẳng biết phải làm sao với cách chạy trốn đầy kỳ lạ này.
Hắn giương mắt nhìn khắp, mọi nơi toàn người là người.
Hắn có thể cảm nhận được, dao động tinh thần quái lạ vừa xuất hiện trên người ông già cổ hủ kia đã hòa nhập vào trong biển người.
Hay nói đúng hơn là dung nhập vào trong ký ức của từng người trong vùng biển.
Mà mình lại giống như một người đứng cạnh bờ biển, vốn đã bắt được cái đuôi con cá chuối trong tay, lại thình lình để xổng mất, cho hắn cơ hội nhảy vào biển rộng.
Sau đó bóng dáng trước mặt chợt loé lên, nó đã nhanh chóng trốn xuống biển, trốn thật sâu.
Hắn không có cách nào bắt lấy nó, thậm chí ngay cả chút bóng dáng cũng chẳng thấy được.
Trừ phi tát cạn cả vùng biển, hoặc là trực tiếp nấu sôi thì may ra.
Mà chuyện đó cũng chẳng khó khăn gì, chỉ là không nên thôi... bổi dù sao khắp vùng biển này đều là những người sống còn đang sờ sờ.
Ngay cả mình đều cảm thấy có hơi quá sức, không biết với năng lực của mình thì Búp Bê sẽ làm thế nào? "Không biết nguồn ô nhiễm có liên quan tới trí nhớ này đã ẩn núp ở Thanh Cảng bao lâu, nhưng nếu hắn dám ở lại nơi đây dù biết kế hoạch Thiên Quốc của Thanh Cảng đã được thi hành, thậm chí còn tiếp tục tản mát sự ô nhiễm của mình, vậy nói lên rằng gan của hắn rất lớn...
Trần Tinh nói trong tai nghe:
"Loại trừ trường hợp hắn là kẻ ngu, thế thì khả năng cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231353/chuong-1314.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.