Lục Tân hơi cau mày, sức mạnh tinh thần vô hình lập tức khuếch tán ra ngoài, không khí xung quanh cũng trở nên dày dính, vặn vẹo.
Tất cả bàn tay đều bị không khí vặn vẹo này bẻ gãy, phá hủy.
Đống kệ hàng đổ sụp cũng được sức mạnh tinh thần của Lục Tân nâng lên, sau đó xếp về lại chỗ cũ trong nháy mắt.
Cả tiệm tạp hóa như thoáng trải qua cơn động đất nhẹ, sau đó lại nhanh chóng trở về hình dáng ban đầu.
"Ôi chao..."
Đến tận lúc này, ông già ngồi sau quầy mới bỗng dưng tỉnh lại, nhưng hình như ông ta chẳng hề nhận ra xung quanh có gì lạ, vẫn bình tĩnh run run ngẩng cổ lên, hỏi:
"Mua đồ?"
"Tỉnh rồi à?"
Lục Tân nhíu mày, móc ra tờ tiền mười tệ, đẩy tới trước mặt ông ta, sau đó xoay người đi ra khỏi tiệm tạp hóa.
Đứng ở ven đường náo nhiệt, hắn giơ tay nhấn xuống phần đuôi gọng kính, báo cáo:
"Thứ kia đã chạy thoát, hình như nó có thể trốn tránh trong ký ức của con người, dưới tình huống không giết chết người đó, rất khó để bắt hắn lại"
"Không sao, hắn chạy không thoát."
Ở đầu dây bên kia, Trần Tinh chẳng hề lo lắng, lưu loát nói:
"Ta đã để Búp Bê ra tay, ép hắn chui ra rồi."
"Cần đến Búp Bê ra tay?"
Cất bước đi ra ngoài cửa, nhìn màn đêm đã che phủ khắp ngã tư đường, Lục Tân có hơi ngạc nhiên.
Một nhiệm vụ cấp B thôi mà...
"Cảm giác, cảm xúc, dục vọng, nhận thức, bản năng, trí nhớ, cái tôi, đó bảy khuyết điểm của con người."
Giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231352/chuong-1313.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.