Nói xong câu cuối cùng, giọng Trương Vệ Vũ lại trở nên nghẹn ngào, hắn đưa tay bưng kín mắt.
Mọi người nghe thế thì quay mặt nhìn nhau, sau đó đều lắc đầu tỏ vẻ bất đắc dĩ.
Lúc này họ đã bắt đầu cảm thấy có chút tẻ nhạt vô vị.
Thì ra đây chẳng qua là một chuyện tình cũ rích, nhưng lại rất thường gặp mà thôi...
Tên tiểu tử này cố gắng kiếm tiền, nuôi lớn cô gái, còn đưa tiền cho cô ăn học, hiển nhiên là một người vô cùng tốt. Nhưng không thể không thừa nhận, sau khi cô gái đọc sách xong thì không muốn sống một cuộc sống ở tầng dưới chót nữa, đây cũng là một chuyện hết sức bình thường.
Từ thị giác của Tiểu Mạnh, gia cảnh của Tào Diệp không được tốt cho lắm.
Nhưng nếu so với Trương Vệ Vũ thì tự nhiên lại tốt hơn nhiều.
Sau khi tốt nghiệp, cô chọn Tào Diệp có ưu thế tốt hơn, dường như cũng không có gì đáng trách.
Đúng vậy, chẳng thể trách, cho nên càng khiến người ta cảm thấy bất đắc dĩ.
"Không đúng, ta vẫn cảm thấy có gì đó kỳ lạ..."
Trong khi tất cả người trưởng thành đều bắt đầu thổn thức vì chuyện này thì Tiểu Mạnh lắc đầu, khó hiểu nói:
"Trần Vi không phải là loại người này, cô ấy là người ta thích, chẳng lẽ ta còn không biết tính cách của cô ấy sao? Phẩm hạnh của cô ấy không thể kém tới mức này được."
Nghe hắn nói thế, trên mặt của Trương Vệ Vũ cũng lộ ra vẻ đau khổ, hắn ôm chặt lấy đầu mình.
"Haiz, là người, ai rồi cũng sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231339/chuong-1300.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.