Người thiếu niên này, dù ăn mặc rách rưới nhưng lại rất có cốt khí, cái gì cũng không nói, chỉ biết mắng:
"Các ngươi có giỏi thì đánh chết ta đi, chẳng qua là có tiền thôi mà? Nói cho các ngươi biết, ta không sợ mấy kẻ có tiền như các ngươi đâu, một mạng đổi một mạng, dù sao thì ta cũng không chịu thiệt."
"Ai mà rảnh đi đổi mạng với ngươi chứ..."
Đám người Tiếu Viễn và Cao Nghiêm vừa bực vừa tức, nhưng lại không thể nói gì, hơn nữa dù họ có hỏi thế nào thì thiếu niên này vẫn ngậm miệng không nói.
"Ngươi mau nói đi."
Nhìn dáng vẻ nổi điên của hắn, ngay cả Lục Tân cũng có chút sốt ruột.
Mặc dù hắn thích nghe người khác nói mình có tiền, nhưng cũn đâu thể để thiếu niên này mắng mãi được, chậm trễ thời gian lắm.
Hắn cố gắng thả lỏng bản thân, ôn hòa nhìn thẳng vào thiếu niên ngay thẳng và quật cường này:
"Có lẽ ta sẽ giúp được cô gái kia..."
"Ngươi..."
Nghe Lục Tân nhắc tới Trần Vi, thiếu niên dừng lại một thoáng, rồi lại tiếp tục giãy giụa.
Tiếu Viễn bị cảnh này dọa tới lui ra sau, Cao Nghiêm và Tiểu Mạnh lại nhanh chân chạy tới cản.
Nhưng có lẽ thiếu niên này làm công lâu ngày, nên khí lực rất lớn. Dù thân hình Cao Nghiêm cao lớn, nhưng vết thương lúc trước còn chưa lành hẳn nên dễ dàng bị thiếu niên vùng ra.
Trương Vệ Vũ bò lên, bắp thịt trên mặt đều trở nên vặn vẹo, hắn liều mạng nhào về phía Lục Tân.
"Halz..."
Lục Tân cau mày, trực tiếp móc ra một cây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231338/chuong-1299.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.