Mặt khác, mức độ bảo mật của Thanh Cảng với việc dọn dẹp nguồn ô nhiễm đặc biệt càng lúc càng hạ xuống.
Tiếu Viễn chính là một ví dụ điển hình nhất, sau khi trải qua sự kiện ô nhiễm đặc biệt, không những không bị xóa đi trí nhớ, mà còn có thể đi khắp nơi tuyên dương với bạn bè mà không bị nhân viên tới gõ cửa. Nói rõ đây chính là việc mà Thanh Cảng cho phép làm.
"Chuyện này quả nhiên là sự thật..."
Đám người này nghe thế thì trên mặt đều lộ vẻ sợ hãi mơ hồ:
"Khó trách ngạch cửa tới chủ thành lại càng càng ngày cao..."
"Chỉ có chủ thành mới có nhân viên chuyên nghiệp thế này bảo vệ..."
Đám người nhìn nhau, về mặt như xác định được một thứ gì đó rất khó lường.
Có người hoảng sợ, có người cẩn thận, thậm chí còn có vài người hiện cả nét hưng phấn.
Đúng lúc này, người nhỏ tuổi nhất trong bàn, hình như là cậu bạn họ Mạnh bỗng nhiên duỗi đầu ra, thấp giọng nói:
"Lục đại ca, ta nói với ngài chuyện này, thật ra gần đây trong trường học của bọn ta xuất hiện một số chuyện rất kỳ lạ, nhất định là có nguồn ô nhiễm ở đâu đó..."
"Hửm?"
Lục Tân lập tức cảnh giác, ngẩng đầu nhìn thiếu niên mười bảy mười tám tuổi kia.
Thân là một nhân viên chuyên nghiệp của bộ phận dọn dẹp nguồn ô nhiễm đặc biệt, Lục Tân khá mẫn cảm với mấy chuyện này.
"Trong trường bọn ta có một nữ sinh rất xinh đẹp, thích mặc đồ trắng, buộc tóc đuôi ngựa, dáng người cũng rất đỉnh..."
Thiếu niên nghiêm túc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231326/chuong-1287.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.