"Theo sự hiểu biết của ta về viện nghiên cứu, khi người khác tưởng rằng họ mới nghiên cứu ra một điểm, nhất định họ đã nghiên cứu ra điểm thứ hai. Khi bọn họ nói với người khác mình đã nghiên cứu ra điểm thứ hai, thì chắc hẳn đám kẻ điên đó rất có thể đã hoàn thành xong điểm thứ ba, bắt đầu nghiên cứu điểm thứ tư "Hơn nữa Đan Binh vốn chính là một thành viên thuộc câu lạc bộ Nguyệt Thực của họ, nên chắc chắn họ sẽ không ngại đâu..."
"Đương nhiên...
Nói xong lời cuối cùng, hắn bất chợt dừng lại vài giây, rồi mỉm cười nói tiếp:
"Về vấn đề giá cả, chúng ta không cần phải chỉ trả hết cho Đan Binh mà, đúng không?"
"Nhưng nếu vừa mở miệng đã đòi số tiền lớn như vậy, chắc chắn hắn sẽ không nhả ra, nên phải nói thế nào với hắn đây?"
Người xung quanh nghe thế thì vô cùng sửng sốt, ngài Tô trên màn hĩnh vẫn luôn cười tủm tỉm nãy giờ cuối cùng cũng mỡ miệng:
"ý của ngươi là?"
"Chia năm - năm với hắn?"
Giáo sư Bạch thuận miệng nói, rồi lại lắc đầu, cười cười:
"Bỏ đi, vẫn là ba - bảy... một - chín đi!"
"Chứ không hắn sẽ gánh không nổi mất"
"Đúng đúng đúng..."
Ngài Tô trên màn hình vội vàng gật đầu đồng tình:
"Để hắn ra chút tiền vốn đi tạo xíu áp lực cũng tốt...
"Nhưng nếu áp lực quá lớn, vô tình đẩy hắn lên con đường phạm tội thì đúng là mất nhiều hơn được..."
Sớm biết thế thì đã không đi theo phó tổng Tiếu tới đấy.
Lục Tân nghĩ thầm, mình vốn là một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231325/chuong-1286.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.