Cô Tôn khẽ gật đầu rồi mỉm cười hỏi:
"Ổ? Là vị nào?"
Người đàn ông mặc vest đen mỉm cười quay đầu nhìn về một hướng.
Hắn còn chưa kịp nói gì thì đột nhiên, một người đàn ông chợt cất giọng, người đó chính là Quần Gia:
"Là ta!
"Nói chuyện không cần phải tỏ ra giương cung bạt kiếm như vậy, ta không quan tâm đến dăm ba cái điều lệ đó của các ngươi."
"Ta chỉ muốn hỏi các ngươi một câu, các ngươi đã trốn ở đâu khi các đoàn kỵ sĩ tấn công thành phố chúng ta?"
"Đó chính là những thứ mà ông đây đã giúp các ngươi điều tra!"
"Sau đó, cuộc tấn công đã kết thúc, và các ngươi đã đi đâu khi cả thành phố này đang hỗn loạn?"
"Đó cũng là ông đây đã mang người đánh... khuyên nhủ từng người một trở về nhà."
Phía bên kia bàn họp, Quần Gia trực tiếp đứng dậy, vung gậy rồi nói:
"Ngay cả các ngươi, lúc đầu cũng chỉ như những con rùa rụt đầu không chịu ra ngoài. Rất nhiều người trong số các ngươi đã bị ta đập cửa gọi dậy. Bây giờ, các ngươi định đá ta ra ngoài sao?"
Trong lúc Quần Gia đang nổi cáu, không một ai dám lên tiếng.
Đợi sau khi Quần Gia nói xong, đột nhiên có người cười khẩy và nói:
"Người làm kinh doanh còn muốn gia nhập Văn phòng Hành chính..."
"Ngươi từng kinh doanh cái gì, tưởng mọi người không biết hay sao?"
Những câu nói này lập tức khiến rất nhiều người bật cười.
Nhưng sau đó họ chỉ nghe một tiếng "rầm", Quần Gia dùng gậy đập mạnh xuống bàn khiến một đám người kinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231245/chuong-1206.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.