Cô Tôn không giải thích gì khác, chỉ tò mò quan sát Lục Tân rồi cười thầm. Sau đó, cô ta chậm rãi đi về phía trước, đám vệ sĩ sau lưng cô ta lập tức lấn Lục Tân và Ngân Mao sang một bên.
"Cô cả nhà họ Tôn rất lợi hại đúng không?"
Ngân Mao nói bằng một giọng mà chỉ một mình Lục Tân mới có thể nghe thấy, rồi đi theo phía sau một cách không phục.
Lục Tân hồi khẽ:
"Cô ta làm gì?"
Ngân Mao đến gần Lục Tân rồi nói nhỏ:
"Ta không biết, có điều, ta biết có một gia tộc rất lớn ở thành phố vệ tinh số hai, họ Tôn. Nghe nói, gia tộc này có bối cảnh không tầm thường trong quân đội của thành phố Hắc Chiểu.
Người phụ nữ này trông hống hách như vậy, có lẽ cô ta chính là người nhà họ Tôn... Haizzz, mặc kệ đi, chúng ta vào trong trước, dù sao chúng ta cũng có Quần Gia bảo bọc, không phải sao?"
"Bối cảnh không tầm thường như vậy nghe có vẻ thực sự rất ghê gớm...
"Ghê gớm thì thế nào, ta ở sau lưng mắng cô ta, cô ta có thể nghe thấy sao?"
Hai người họ đi theo phía sau cô Tôn, băng qua hai trạm gác tạm thời, chẳng mấy chốc đã đến tòa nhà Văn phòng Hành chính của thành phố vệ tinh số hai.
Vừa bước vào, hai người họ đã nghe thấy những tiếng ồn ào huyện náo như ở ngoài chợ, thậm chí còn nghe thấy tiếng ai đó quát mắng, đập bàn và ra sức khạc nhổ, điều này hoàn toàn trái ngược với sự lạnh lùng và nghiêm túc của những người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231244/chuong-1205.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.