"Cho nên việc ngươi nói những năm qua ta không hề học được điều gì là không đúng"
Lần này Lục Tân không hề bị những lời cô nói chọc giận, hắn chỉ lẳng lặng nhìn cô, nói:
"Kỳ thật ta đã học được rất nhiều thứ"
Mặt mày Diệp Tuyết khẽ vặn vẹo, dường như chuyện không thấy được phản ứng của hắn trong dự đoán khiến cô ta cảm thấy cực kỳ không thoải mái.
"Hình như các ngươi luôn một hai muốn ép ta..."
Lục Tân nhìn cô, nói tiếp, thậm chí còn vừa cười vừa nói:
"Nhưng có ích lợi gì đâu?"
"Ta không biết các ngươi đang quan tâm đến thứ gì..."
"Ta chỉ bỗng nhiên nhận ra không cần biết tại sao ta lại tức giận như vậy, cũng không cần biết tại sao ta lại chán ghét những thứ kia đến thế, chỉ cần biết rằng thân phận của ta vốn là một nhân viên dọn dẹp nguồn ô nhiễm đặc biệt.... bán thời gian, ta đây cần chỉ phải lo lắng nhiều như vậy làm gì?"
"Ta có hai công việc, một công việc có lương tận một trăm nghìn, mỗi ngày đi làm còn được hưởng trợ cấp một nghìn liên minh tệ.
Một công việc khác cũng có lương cao.... hơn mấy nghìn, nhưng lúc đi làm lại không cần phải nghiêm túc làm việc. Ta có thể mua biệt thự, có thể đùi gà, cũng có thể chu cấp cho người nhà một cuộc sống tốt hơn, như là một bữa cơm bốn món ăn. Cuộc sống tốt như vậy, dựa vào đâu lại bị hủy diệt chỉ vì một câu nói của ngươi chứ?"
Biểu cảm trên mặt Diệp Tuyết dần trở nên có chút khó coi.
"Về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231230/chuong-1191.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.