"Cần gì phải làm tới bước này chứ?"
Lục Tân nhỏ giọng hỏi Hàn Băng, trên mặt không hiện rõ là vui hay là giận.
Thông qua cơ thể có chút mềm nhũn của Hàn Băng, hắn nhìn thấy ở chỗ cổ của cô có đeo một mảnh kim loại nhỏ.
Thời điểm cô bị số bảy ký sinh, chính mảnh kim loại này đã đo được phóng xạ tinh thần của cô xuất hiện bất thường, đột ngột phóng ra một dòng diện cường độ thấp, không chỉ khiến số bảy bị đánh lén bất ngờ nên không kịp để phòng, cũng tranh thủ cho cô một cơ hội để tỉnh lại.
Sau khi khôi phục thần trí, cô lập tức khởi động năng lượng từ trường mini, ý đồ bao vậy số bảy lại trong người cô.
Chỉ là số bảy quá mạnh, có thể nói là còn mạnh hơn cả dự đoán của cô, nên trước khi Lục Tân đuổi tới, số bảy đã kịp thời thoát ra ngoài.
"Trước đó ta từng nói rồi mà, cho dù có ô nhiễm tiếp cận, ta cũng có thể kiên trì 10 giây..."
Hàn Băng ngồi trên đất thở hổn hển, sau đó mới nhỏ giọng nói:
"Nhưng cách ô nhiễm của cô ta quá quái dị, ta không thể chống lại, bất đắc dĩ cũng chỉ có thể mượn dụng cụ này để vây nhốt cô ta lại trong người, tạo cho ngài Đan Binh... Cho ngươi một cơ hội dọn dẹp sạch cô ta."
Lục Tân lẳng lặng nhìn thẳng vào mặt Hàn Băng, thậm chí hắn còn nhìn ra được sự tự trách và sợ hại lộ ra trên mặt cô.
Tâm tính con người rất dễ đoán biết, chỉ liếc mắt một cái là Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231229/chuong-1190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.