Trong thoáng chốc, các chiến sĩ xung quanh xe quân đội cũng không biết có nên tiếp tục bắt người hay không, hoảng hốt đứng nguyên tại chỗ.
Cơn bạo loạn như một ngọn lửa hừng hực, nhanh chóng lan rộng Ta.
"Mau, ném bom cay..."
Tình cảnh điên cuồng này lập tức dẫn tới quan chỉ huy bên trong xe quân đội cảnh giác, lớn tiếng hô lên.
Xì xì...
Bom cay phun ra khói trắng gay mũi được ném vào giữa đám đông.
Đám đông lập tức chạy tứ tán khắp nơi như những con ruồi bị đuổi, nước mắt liên tục chảy ra.
Nhưng trong khung cảnh hỗn loạn này, cảm xúc cuồng nhiệt trong lòng lại được nhen nhóm lên.
Vô số người điên vừa chảy nước mắt vừa gào thét, xông thẳng về phía xe quân đội.
"Đoàng... Đoàng..."
Có người nổ súng, có người ngã xuống đất.
Cảnh tượng đáng sợ này đã khiến đám đông càng trở nên điên cuồng hơn nữa, cuộc bạo loạn tựa như ngòi thuốc nổ, nhanh chóng lan ra.
"Chuyện này..."
Trên khách sạn, Lục Tân khẽ nhíu mày:
"Xuất hiện thương vong rồi."
"Đó là chuyện hiển nhiên"
Hàn Băng nhẹ giọng đáp.
Từ chỗ của bọn hắn có thể nhìn thấy đám người trong tay Quần gia, bao gồm cả Dũng Tử và Cường Tử cao to vạm vỡ nhất, còn cả Ngân Mao nghiệp vụ đang phát triển không ngừng dẫn đầu mọi người tiến hành bạo loạn, gầm thét từ đủ các phương hướng xông tới.
Bất kể là trong tay bọn hắn có súng hay là không, đối mặt với xe quân đội và các chiến sĩ được võ trang đầy đủ thì đó cũng chỉ là hành vi lấy trứng chọi đá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231177/chuong-1138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.