"Đó là chuyện tất nhiên"
Hàn Băng lên tiếng giải thích: "Vì đây chính là đặc thù của thành phố Hắc Chiểu, khiến cho rồng rắn lẫn lộn với nhau, cuối cùng khiến uy tín của tòa thị chính bị giảm thấp"
"Cho nên trong lòng dân chúng địa phương tích trữ lòng căm hận đối với hệ thống cảnh sát cũng là chuyện hiển nhiên. Theo lẽ thường, có lẽ chính những tên lưu manh, du côn kia mới là mối nguy hại đối với những dân chúng tầng dưới chót, nhưng đối với những người dân sống dưới đáy xã hội mà nói, họ sẽ trút hết lòng căm hận này lên trên hệ thống cảnh sát."
"Vậy cho nên khi thấy được cơ hội, lòng căm hận ẩn sâu trong con người họ đã bị dẫn ra""
Lục Tân đột nhiên nhận ra mình hiểu quá ít về con người.
Dường như hắn có điều suy nghĩ, gật đầu đáp:
"Như vậy là đã có thể đạt được mục đích của chúng ta rồi sao?"
Hàn Băng lắc đầu:
"Vừa mới chỉ bắt đầu mà thôi."
Nói xong, cô nhìn về phía xa, cười lạnh:
"Nếu như ta đoán không sai thì lực lượng quân sự chân chính của thành phố Hắc Chiểu đang ở bên ngoài."
Mọi chuyện diễn ra không khác suy đoán của cô là mấy, khi cuộc bạo loạn này bùng phát ra, cách đó ba con đường, những chiến sĩ trang bị đầy đủ xung quanh mấy chiếc xe bọc thép lập tức nhận được tin tức. Hiển nhiên mọi chuyện đã phát triển ra ngoài dự đoán của bọn hắn. Nhưng khi bọn hắn nghe tin bên trong xảy ra bạo loạn, thậm chí ngay cả nhân viên cảnh sát tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231176/chuong-1137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.