"Đây cũng là một trong số đó?"
"Đúng vậy."
Lục Tân gật đầu một cái, đứng dậy, nắm lấy một góc bao tải, chuẩn bị kéo nó ra.
Thần Lằn lập tức biến sắc, vội lui về sau vài bước, Hàn Băng thì tức khắc trưng ra vẻ mặt nghiêm túc, khóe miệng mím chặt.
Nhưng trái lại Lục Tân như bỗng nhiên nghĩ tới chuyện gì, trước tiên đứng dậy, cầm bộ đồ phòng hộ chất đống trong góc tường lên, đưa tới trước mặt Hàn Băng:
"Tuy rằng có ta ở đây sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng để cẩn thận, ta vẫn quyết định mang một bồ đồ phòng hộ ở đó về cho ngươi. Ngươi đi thay đồ trước đã"
"Hả? ?"
Hàn Băng sửng sốt, ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Lục Tân.
Lục Tân đối diện với ánh mắt của cô, cười nói:
"Nặng lắm đó"
Cũng không biết Hàn Băng đang nghĩ tới chuyện gì mà lại vội vàng gục đầu xuống, hai má hơi đỏ lên, miệng thở nhẹ một hơi.
Sau đó, cô ngóc đầu dậy, trên mặt lộ ra biểu cảm chân thành lại hơi hơi cảm động, cô nhẹ nhàng nhận lấy đồ phòng hộ, cười nói:
"Cám ơn ngài Đan Binh."
Lục Tân cười nói:
"Đây là chuyện nên làm, sự an toàn của ngươi là điều quan trọng nhất"
Hàn Băng nhất thời cảm động không nói nên lời, lại gật nhẹ đầu cái nữa, rồi đứng dậy bước vào phòng vệ sinh thay đồ. Thật ra có thể mặc trực tiếp bộ đồ phòng hộ này lên người, không cần thiết phải đi thay quần áo, nhưng dù sao cô cũng là một cô gái dễ xấu hổ, rốt cuộc vẫn vô thức chọn cách trốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231163/chuong-1124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.