Lục Tân tự tay khiêng tên quản lý cấp cao ở Thiên Hòa, tên côn đồ thì ôm bộ đồ phòng hộ lẽo đẽo theo sau, cả hai đi thẳng một đường lên lầu, cảnh tượng này tức khắc hấp dẫn vô số ánh mắt của đám côn đồ còn lại. Chúng lần lượt tiến lên tiếp đón hết tốp này đến tốp khác, còn thân thiện hỏi han:
"Đây là loại đồ chơi gì vậy?"
"Hình như là người mới đúng?"
"Vậy đây là người nào vậy?"
"Xuyt, con tin..."
"Ô, vậy đám các ngươi còn sững sờ ở đây làm gì, mau mau nhận lấy đi...
Tâm trạng của Lục Tân thật sự rất phức tạp.
Một mặt, khi nghe bọn họ nói chuyện, hắn thiệt sự rất muốn tẩn họ một trận; mặt khác, thấy bọn họ nhiệt tình như vậy, trong lòng lại cho rằng mấy tên này kỳ thật cũng không tệ lắm.
Nhưng cuối cùng hắn vẫn từ chối sự nhiệt tình của họ, dù sao đây cũng là một thể ô nhiễm nặng, hắn vẫn chưa xác định được nếu để người thường tiếp xúc sẽ xảy ra chuyện gì.
Lục Tân vội vàng khiêng người lên lầu mười bốn, sai người mở cửa phòng Thằn Lằn ra, ném cái bao tải trong tay lên giường.
Lục Tân ngồi xuống, há mồm thở hổn hển.
Đám người Thằn Lằn và Hàn Băng nhanh chóng chạy tới, ai nấy đều trưng ra vẻ mặt thân thiết, hỏi:
"Sao rồi?"
"Vô cùng thuận lợi."
Lục Tân gật đầu cười, biểu cảm trên mặt khá là tự hào.
Hàn Băng lập tức gật đầu khen ngợi, sau đó quay đầu đuổi đám côn đồ đang chen chúc ngoài hành lang, tò mò duỗi cổ nhìn vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231162/chuong-1123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.