Đúng là người có bản lĩnh lăn lộn ở an ninh Thiên Hòa có khác, xương cốt cũng cứng phết..."
Quần Gia cười lạnh một tiếng, bình tĩnh ra lệnh cho hai người Dũng Tử và Cường Tử bên cạnh:
"Ta bây giờ không có thời gian nói nhảm nhí với hắn, hai người các ngươi đi chuẩn bị vài món như là bàn ủi nung đỏ, cây tăm, cái kìm, roi, muối... tóm lại là mấy thứ có thể khiến người ta ngoan ngoãn khai báo ấy...
Từ Côn vừa nghe vậy, mặt mày thoáng sầm xuống, nhưng cuối cùng vẫn ngậm chặt miệng.
Sau đó hắn nghe thấy Quần Gia nói nốt phần còn lại:
"Nhớ lần lượt dùng toàn bộ mọi thứ lên người vợ con hắn."
"Xoạch!"
Mặt mày Từ Côn trắng bệch, quát lên:
"Quần Gia, tốt xấu gì ta cũng là người của Thiên Hòa, ngươi dám đối xử với ta như vậy ư?"
Quần Gia híp mắt nhìn hắn, thản nhiên nói:
"Thứ nhất, mặc dù Thiên Hòa cũng có chút thế lực đấy, nhưng còn chưa đến độ có thể làm ta phải kinh sợ, không dám động vào ngươi; thứ hai, vốn ta đã nói trước với Thiên Hòa các ngươi rồi, ngày thường hai bên nước sông không phạm nước giếng, ngay cả khi xuất hàng ta cũng đều cố gắng không chạy qua phía các ngươi; nhưng một khi người của Thiên Hòa dính tới hắc thảo, vậy dù ta đây có thẳng thừng xử lý cũng không sao hết."
Hắn nói xong, nụ cười lạnh trên môi càng thêm sâu sắc:
"Không chỉ không có chuyện gì, thậm chí Thiên Hòa các ngươi còn phải cảm ơn ta nữa là..."
Trên trán Từ Côn đã chảy đầy mồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231149/chuong-1110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.