Nói xong hắn liếc Ngân Mao:
"Trói một tên chủ quan biết nội tình tới đây, hẳn là không có vấn đề đúng không?"
Ngân Mao vốn đang đứng bên cạnh ngẩn người, lúc này cơ thể thoáng run lên, vội đáp:
"Không thành vấn đề, Quần Gia"
Quần Gia gật đầu, mặt mày âm trầm, hai mắt híp mắt.
Chỉ lát sau, trên hành lang xuất hiện hai người thanh niên tướng tá dữ tợn, chúng bước vào phòng. Đám người Lục Tân nhớ rõ, hai tên này chính là hai tên đã xuống lầu trước ngay lúc Quần Gia xuất hiện ở chỗ họ dùng cơm.
Lúc ấy có nhiều người như vậy, nhưng cũng chỉ có mình hai người kia là không kiêng kỵ gì khi nổ súng với người khác.
Có thể thấy thân phận của họ hẳn là phụ tá đắc lực bên cạnh Quần Gia.
"Nên trói ai, trói như thế nào, tự các ngươi quyết định đi."
Quần Gia nói với họ:
"Trong vòng một tiếng, ta muốn những kẻ ở đây phải quỳ xuống nói cho ta biết bọn chúng đã làm gì"
"Đã rõ.
Dũng Tử và Cường Tử sảng khoái đồng ý, sau đó lập tức dẫn theo Ngân Mao đi ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại đám người Lục Tân và Hàn Băng trố mắt nhìn nhau, thầm cảm thán trong lòng.
Nhìn người ta xem, đây mới là cách tư duy của nhân sĩ chuyên nghiệp chứ...
"Ôi chao, cha, ngài ngồi xuống uống miếng trà trước đi, ta ra ngoài hút điếu thuốc cái đã...
Vài người họ dùng ánh mắt trao đổi với nhau một chút, Thằn Lần tức khắc làm ra phản ứng, cười hì hì bưng trà lên cho Quần Gia, sau đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5231148/chuong-1109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.