Vì vậy, Lục Tân nằm trên ban công, im lặng hút một điếu thuốc, sau đó gọi điện cho Trần Tinh.
Nếu lãnh đạo không sắp xếp công việc cho mình thì mình phải chủ động yêu cầu thôi!
“Xảy ra chuyện gì rồi?”
Điện thoại reo hai lần thì có người nhấc máy, giọng nói của Trần Tinh có vẻ hơi hoang mang và mơ hồ.
Sau một thoáng dừng lại, dường như đã nhìn rõ người gọi đến là Lục Tân, Trần Tinh mới thở phào nhẹ nhõm rồi hỏi lại:
“Xảy ra chuyện gì rồi?”
“Chắc không phải lãnh đạo vẫn chưa thức dậy đấy chứ?”
Lục Tân thầm phê phán trong lòng, quay đầu liếc nhìn đồng hồ treo tường trong phòng khách:
“Bây giờ đã gần tám giờ rồi…”
Tất nhiên là Lục Tân không thể nói ra câu này, hắn chỉ nghĩ thầm như vậy, sau đó mỉm cười và nói:
“Không có gì, chỉ là hôm qua ta về hơi gấp nên muốn gọi điện thoại hỏi thăm tình hình thôi.”
“Phù…”
Trần Tinh thở phào nhẹ nhõm, dừng lại giây lát, rồi mới nói với giọng lười biếng:
“Bây giờ ta vẫn còn đang ở trấn nhỏ Khai Tâm. Ở đây còn quá nhiều việc phải xử lý. Sau khi xử lý xong mọi việc ở đây, ta sẽ trở về cùng với quân đội của Thanh Cảng. Có điều, ngươi không cần lo lắng, bây giờ có thể xác định nguy hiểm đã được loại bỏ, vả lại, bọn ta cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, cho dù Giáo hội Khoa học và Công nghệ có thêm bất kỳ động thái gì, bọn ta cũng đã có sự phòng bị từ trước.”
“Ừm ừm…”
Lục Tân đáp lời, lại hỏi với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230989/chuong-950.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.