Cùng lúc này, Búp Bê đã trở về tòa nhà nhỏ của mình.
Bên ngoài tòa nhà là rất nhiều người dù bận trăm công nghìn việc vẫn phải vứt bỏ tất cả để chạy đến đây như là: giáo sư Trần, thư ký của ông Tô, người của Thành Phòng Bộ, những chuyên gia tâm lý học ưu tú nhất thuộc cơ quan điều tra những sự việc khẩn cấp của Đặc Thanh Bộ, các bác sĩ giỏi nhất của Thanh Cảng…
Hỏi đi hỏi lại Búp Bê có phải thực sự không sao hay không.
Lúc đầu, những người trong đội phục vụ cũng lo lắng như vậy và kiểm tra hết lần này đến lần khác.
Nhưng sau đó, họ thực sự cảm thấy rất phiền, nên đã trừng mắt hỏi lại:
“Các người có thấy phiền không, Búp Bê không cần nghỉ ngơi à?”
“Được rồi được rồi, nghỉ ngơi nghỉ ngơi thôi.... Tốt nhất là ngày mai lại kiểm tra một lần nữa.”
Lúc này, cả đám người mới lải nhải thêm mấy câu rồi chuẩn bị rời đi.
Trong tòa lầu nhỏ, Búp Bê đã thay một bộ quần áo mùa thu, chỉnh cho đèn tối lại, đã đến giờ đi ngủ rồi, nhưng lần này, Búp Bê chỉ ngồi trên giường, đôi lông mày hơi cau lại, ánh mắt hơi trống rỗng. Sau mấy phút ngẩn ra, cô đột nhiên nói:
“Làm sao mới có thể ở bên nhau?”
“Hả?”
Nhân viên của đội phục vụ đang kiểm tra lần cuối và chuẩn bị rời đi. Nghe Búp Bê nói vậy, bà ấy đột nhiên sững sờ, lập tức xoay người lại.
Bà ấy chợt thấy lúc này Búp Bê đã tháo kính áp tròng ra.
Đôi mắt trong veo của Búp Bê
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230988/chuong-949.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.