"Thì là dị biến giả số không đấy, trừ khi ngươi đặt cho hắn một cái tên mới đi."
Lão già cười ha hả, còn rất kiên nhẫn giải thích thêm một câu:
"Ngươi không cần hoảng, trong tình huống này mà họ có một người dị biến giả số không, một người là hệ Công Chúa có đặc tính chi phối tinh thần thì quả thật không dễ đối phó.”
"Còn về bảo tàng Tai Ách, thực ra ta sớm đã nói với Tai Ách rồi."
"Nói đây là vũ khí thì chẳng thà nói đây chỉ là một tác phẩm nghệ thuật mà thôi...."
"............"
Tần Nhiên và người đàn ông lôi thôi có chút hậm hực.
Người đàn ông kia vẫn không kiềm được mà nói:
"Giờ không phải là lúc nói những lời này đâu nhỉ?"
"Chẳng lẽ chúng ta không làm gì cả sao?"
"................"
"Đương nhiên phải làm, nhưng không cần làm phiền phức như vậy."
Lão già cười nói:
"Phàm những người hay đem dị năng về mặt tinh thần biến thành vũ khí chiến đấu thì đều là kẻ yếu."
"Biến dị tinh thần là một môn học."
"Đối mặt với những phân tích nguyên lý khoa học thì không có gì gọi là mạnh hay không mạnh."
"Giống như hiện tại, nếu không ngăn cản được họ vậy thì tại sao không giúp họ một tay chứ?"
"..............."
Thần Quan Khoa học Công nghệ và Tần Nhiên ở bên cạnh đồng loạt ngớ ra, dường như nghe không hiểu gì cả.
Lão già lại nhẹ nhàng nở nụ cười, nói:
"Không cần chống đối, buông bỏ tràng vực này."
"Cái gì?"
Tần Nhiên vừa ngậm điếu xì gà ngoài miệng lập tức bất ngờ làm rớt xuống quần áo, luống cuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230949/chuong-910.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.