Cũng vào lúc này, Tần Nhiên, kẻ vừa mới tẩu thoát đã chạy tới một nơi bên ngoài trấn nhỏ Khai Tâm. Chỗ này có một chiếc xe dã ngoại cao lớn, kết cấu đã bị người cải tạo lại, bên ngoài có một lớp thủy tinh dày bao phủ, bên trong đặt từng hàng máy tính.
"Cộp cộp cộp"
Trong lúc Tần Nhiên chạy về hướng chiếc xe dã ngoại, phía đối diện bỗng truyền tới tiếng bước chân dồn dập.
Ngẩng đầu lên, Tần Nhiên nhìn thấy chính bản thân đang chạy tới với gương mặt hốt hoảng.
Hai người đồng loạt ngẩng đầu, cùng nhìn rõ được mặt nhau.
Tần Nhiên phía đối diện bỗng hét lên kinh hãi:
“Ngươi ngươi ngươi..."
"Pằng!"
Tần Nhiên bên này không nhiều lời, trực tiếp giơ súng bắn vào trán hắn.
Tần Nhiên đối diện lặng lẽ ngã xuống, không một tiếng động.
Tần Nhiên bên này khẽ thở phào một hơi thật dài, nhìn chính mình đang nằm trên đất bằng ánh mắt ghét bỏ, vươn tay đẩy cửa ra.
"Pằng pằng pằng..."
Nhưng bàn tay của hắn vừa chạm vào tay nắm cửa của xe dã ngoại, sau lưng bỗng truyền đến tiếng súng máy bắn phá, cơ thể Tần Nhiên run rẩy, ngã nhào xuống đất, máu tươi chảy ròng ròng, một tên Tần Nhiên khác vừa cầm súng máy, vừa thở hổn hển bước tới.
Trước tiên, hắn cảnh giác nhìn trái ngó phải, quan sát xung quanh. Sau khi xác định không còn “chính mình” nào nữa, hắn mới kéo cửa xe dã ngoại ra, chui vào.
"Ta..."
Hắn chui vào trong xe dã ngoại, đang lúc chuẩn bị mở miệng nói gì đó, lại bất ngờ nhìn đến một gương mặt mỉm cười đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230948/chuong-909.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.