Lục Tân thở dài một hơi, từ từ duỗi thẳng lưng, miễn cưỡng mỉm cười với Búp Bê rồi nói:
“Tiếp tục điều tra thôi.”
“Chúng ta phải cố gắng xử lý những việc này nhanh nhất có thể…”
“Là được…”
“…”
Con đường nhỏ ngoằn ngoèo từ ngoài vào vẫn còn đó, hơn nữa, con đường này khiến Lục Tân cảm thấy rất quen thuộc.
Dường như lần đầu tiên Lục Tân tiến vào vùng cấm cấp S, cũng từng đi qua con đường này.
Sau khi đi được một đoạn, Lục Tân thậm chí còn nhìn thấy một cánh đồng quen thuộc và gọn gàng.
Từng thửa từng thửa ruộng, chính xác như được đo bằng thước.
Những cánh đồng gần với khu vực rìa của thị trấn như thế này đều trồng lương thực. Lúc này đang là giữa mùa đông, là lúc những cây lúa mì đang có màu xanh thẫm, nhưng khi quan sát cánh đồng ở nơi này, Lục Tân lại phát hiện thực vật bên trong ít nhiều có phần khô héo, không có sức sống.
Vả lại, Lục Tân không nhìn thấy một người nông dân nào trên những cánh đồng này.
“Có thể chắc chắn rằng đã có vấn đề gì đó xảy ra với trấn nhỏ Khai Tâm…”
“Lần trước ta tới đây, bức xạ tinh thần ở đây nhẹ nhàng và yên tĩnh, thậm chí không thể phát hiện ra.”
“Nhưng bây giờ, tất cả các bức xạ tinh thần đều có một hoạt tính khác thường…”
“Ta có cảm giác viện bảo tàng Tai Ách vẫn còn ở đây, bao phủ toàn bộ vùng hoang vu, chỉ là ta không thể nhìn thấy…”
“…”
Lục Tân khẽ nói ra tất cả những cảnh tượng mà mình đã trông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230929/chuong-890.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.