Bỗng nhiên Lục Tân cảm thấy có chút hoang mang.
Thật bất ngờ, hắn có cảm giác đã bị người nhà vứt bỏ ở trên hoang dã.
Sao người nhà hắn lại biến mất hết rồi, họ đã đi đâu cơ chứ? Trong lúc hoang mang hắn nhanh chóng nghĩ đến một vấn đề, là mẹ đang đứng ở hành lang mỉm cười với mình:
"Có chắc muốn biết rõ không?"
---
“Thình thịch…”
Trái tim bỗng đập dữ dội, Lục Tân cảm thấy nó trống rỗng đến khó chịu.
Hắn đột nhiên có một sự thôi thúc muốn quay trở lại thế giới được xây dựng bởi bức xạ tinh thần một lần nữa.
Cái gì mà nhiệm vụ, cái gì mà Giáo hội Khoa học và Công nghệ, tất cả những điều này đã không còn quan trọng nữa.
Lục Tân chỉ cảm thấy hoảng sợ, cảm giác khắp vùng hoang vu đều tràn ngập một nỗi cô đơn khổng lồ.
Cảm giác này đang bị biến dạng thành rất nhiều con quái vật có thể nuốt chửng và dìm chết hắn bất cứ lúc nào.
Rốt cuộc thì vấn đề nằm ở đâu?
Để nhìn thấu viện bảo tàng này, Lục Tân cần đạt đến trạng thái nhận thức tỉnh táo nhất.
Khi hắn đạt đến trạng thái nhận thức tỉnh táo nhất có nghĩa là mọi thứ hắn nhìn thấy đều là sự nhận thức chính xác.
Do đó, mẹ, cha, em gái, đều đã biến mất?
Lục Tân đã nhìn thấu sự giả dối của viện bảo tàng này, cũng đã nhìn thấu sự giả dối của cuộc sống tốt đẹp của những người này.
Vì vậy, Lục Tân cũng đã nhìn thấu sự giả dối của chính mình?
Chuyện này được coi là gì?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230928/chuong-889.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.