“Cũng hòm hòm rồi...”
Qua kính chắn gió, Lục Tân nhìn những người đàn ông thường ngày vẫn liều mạng chém giết lúc này đều đã biến thành những cậu bé vừa nhút nhát vừa xúc động. Trong lúc cảm thán trước cảnh tượng kỳ quái trước mặt, Lục Tân im lặng đếm thời gian.
Khi đếm đến ba mươi giây, Lục Tân hít một hơi thật sâu rồi liếc nhìn Búp Bê ở bên cạnh.
Sau đó, hắn mỉm cười và hỏi cô:
“Ngươi đã sẵn sàng đi hóng gió chưa?”
…
"Hửm?"
Lúc này, khi bị nhiều người nhìn như vậy, Búp Bê cũng cảm thấy hơi sợ, nhưng cuối cùng cô ấy vẫn thử nghiêm túc quan sát những người này một lần.
Trước kia cô ấy chưa từng thử nhìn chằm chằm vào người khác như vậy, vì đó là hành động không được phép làm.
Bây giờ, cô ấy cảm thấy họ rất đáng yêu, đồng thời cũng rất lo rằng liệu bản thân có xúc phạm tới họ hay không.
Tận đến khi giọng nói của Lục Tân truyền tới thì cô ấy mới chợt hoàn hồn.
Còn Lục Tân, sau khi nhắc cô một tiếng, đã lập tức gạt cần về số lùi, đạp mạnh chân ga, xe cải tiến bất chợt lùi về sau.
Đuôi xe quay một vòng trên mặt đường sình lầy, sau đó động cơ xe khẽ gầm lên một tiếng mạnh mẽ như một con dã thú, rừm, từ phía đầu ống bô thoát ra một làn khói đen dày đặc, chiếc xe lao vọt về phía trước, mặt đường lầy lội sau cơn mưa bị lốp xe vạch ra hai rãnh thật sâu.
Búp Bê hoảng sợ, vội vàng ngồi thụp xuống, vươn cánh tay nhỏ bé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230893/chuong-854.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.