Hắn đang tìm nút mở cửa sổ trời trên nóc xe, hơn nữa hắn còn nghi ngờ liệu có phải đội hỗ trợ đã tháo nó ra trong quá trình dọn dẹp hay không.
Người ở bên ngoài càng lúc càng đông, chúng chạy ào ào ra khỏi lều, chẳng mấy chốc đã lên đến mấy chục người.
Vô số súng ống và thậm chí cả súng phóng tên lửa đều nhắm thẳng vào xe cải tiến, những tiếng mắng chửi vang lên không ngừng, hình như chúng đang hét lên những câu đại loại như “người trong xe mau ra đây” “bất kể là ai muốn cướp lấy bảo bối đều giết thẳng tay” “ba hai một”.
Nhưng rất may là lúc này, Lục Tân cuối cùng cũng tìm thấy nút bấm. Hắn nhẹ nhàng bấm mở cửa sổ trời trên nóc xe.
Hắn thở phào nhẹ nhõm và nói với Búp Bê đang ngồi ở ghế phó lái.
“Hãy đứng lên đi, để cho cả thế giới này được thấy dáng vẻ thực sự của ngươi.”
...
“Hả?”
Búp Bê đang cố gắng duỗi đôi chân ra, trông cô tựa như nàng tiên cá nhỏ lần đầu tiên thoát khỏi cái đuôi của mình.
Nghe Lục Tân nói vậy, Búp Bê bèn quay đầu liếc nhìn Lục Tân một lần nữa, đôi mắt cô giống như không hiểu khẽ chớp chớp.
Lục Tân mỉm cười với cô và chỉ vào cửa sổ trời đang mở.
Búp Bê ngẩng đầu nhìn lên. Cô trông thấy bầu trời xanh qua cửa sổ trời đang mở.
Cô đột nhiên trở nên hơi căng thẳng.
Vô thức quay đầu lại, cô bắt gặp ánh mắt khích lệ của Lục Tân.
Búp Bê không hiểu ý của Lục Tân lắm, nhưng cô rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230892/chuong-853.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.