Lúc này, Trần Tinh cũng ngẩng đầu lên, cô liếc nhìn Thằn Lằn với vẻ bất mãn rồi hỏi:
“Ngươi còn chờ gì nữa?”
Thằn Lằn đành phải bước tới, miệng lẩm bẩm:
“Nói mới nhớ, trong đội này cấp bậc của ta cũng không thấp.”
“Là đội phó đấy…”
“…”
Thằn Lằn dù lắm lời nhưng cũng không ảnh hưởng đến công việc. Hắn cúi đầu bóp mũi hai người này, nhưng đều không có phản ứng.
Thằn Lằn nổi giận, định đứng dậy và cởi thắt lưng ngay tại chỗ.
Nhưng trước ánh mắt đầy sát khí của Trần Tinh, Thằn Lằn vẫn buông bàn tay đang chuẩn bị cởi thắt lưng của mình xuống, rồi quay sang nói với Tửu Quỷ:
“Bác ơi, cho xin chút rượu đi...”
Tửu Quỷ bật cười rồi đưa rượu cho hắn:
“Tiết kiệm một chút, đừng lãng phí.”
Thằn Lằn đồng ý, mở nắp hớp một ngụm, sau đó phun cả vào mặt hai người đang bất tỉnh ở dưới đất.
Thấy chúng hình như vẫn chưa có phản ứng gì, Thằn Lằn mỉm cười xấu xa và lấy ra một chiếc bật lửa.
“Ô ô... Có chuyện gì vậy?”
Cũng may là đúng lúc này, người đàn ông mặc áo may ô da báo kiểu nữ phía bên trái đã tỉnh lại. Hắn mơ mơ màng màng mở mắt ra.
Hắn liếc nhìn xung quanh, không hổ là người lăn lộn trong vùng hoang dã, hơn nữa còn có thể trở thành thủ lĩnh của một tụ điểm, trong nháy mắt hắn đã phản ứng lại, lập tức há mồm chửi rủa:
“Con đàn bà thối tha kia đâu rồi? Con đàn bà thối tha nhân lúc ta đi nhà xí đã đạp ta một cước kia đâu rồi?”
Hùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230886/chuong-847.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.