Hùng Hài Tử không thèm ngẩng đầu lên:
"Họ sẽ đến đây là vì thủ lĩnh của họ đều bị điên rồi."
"Họ kiên quyết muốn rời khỏi tụ điểm để đến đây, ai mà ngăn cản thì họ sẽ giết người đó. Nghe nói trước khi xuất phát, rất nhiều thế lực trong tụ điểm cũng đã xảy ra không ít sự kiện đổ máu, người nào không phục tùng thủ lĩnh đều đã bị giết hết."
"Trong quá trình chạy đến đây một vài lực lượng yếu ớt cũng bị giết sạch."
"Nếu nói về số lượng...."
"................"
Cuối cùng hắn cũng có cơ hội liếc nhìn qua quyển sổ tay bên cạnh, nói:
"Chắc chừng hơn hai mươi, các thế lực ở trấn Tùng Sơn, trấn Hắc Sơn, chợ thuốc lá, v.v mà Thanh Cảng chúng ta có hồ sơ hiện tại đều đã chạy ra khỏi trấn nhỏ Khai Tâm rồi."
Lục Tân hơi kinh ngạc.
Trái lại hắn cảm thấy tên nhóc này cũng không phải dạng lười biếng, ít nhất cũng biết đi điều tra chính xác đấy chứ.
Trần Tinh tiếp tục nói:
"Thủ lĩnh của họ sao lại bị điên?"
Hùng Hài Tử nói:
"Vì hiện giờ họ tin rằng bên trong trấn nhỏ Khai Tâm có một hầm kho báu, ai có thể chiếm được nó thì người đó có thể nhanh chóng tích lũy được một khối tài sản khồng lồ, sau đó chiêu mộ binh sĩ, chiếm lấy các tụ điểm xung quanh trước rồi chiếm tới Thanh Cảng, cuối cùng là thành phố chính..."
Trần Tinh khẽ nhíu mày, cô nhìn thoáng xuống dưới chân núi, lại nói:
"Nhưng thủ lĩnh của họ đã bị điên rồi mà?"
"Đó chỉ là lời họ nói thôi."
Hùng Hài Tử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230885/chuong-846.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.