Mùi xác chết nồng nặc bốc lên bên cạnh lều của họ, dưới ngọn đèn ảm đạm, đôi mắt họ biến thành màu xanh lục.
Mấy chiến sĩ phía sau đều đã khựng lại.
Tuy họ không giơ súng lên nhưng rõ ràng là họ đang sợ mấy người trong điểm quan sát này.
Người chết lại đi sợ người chết.
.................
"Rốt cuộc.......... là thế nào?"
Mấy người ở điểm quan sát này nhịn không được nhỏ giọng hỏi Lục Tân một câu.
Trong mắt họ, mấy đồng nghiệp đang chạy tới nắm tình hình với họ trông rất kỳ lạ.
Mấy người này ban nãy ngồi trên chiếc xe tới trước vừa nhìn thấy họ liền hốt hoảng như thấy quỷ vậy, liên tục lui về sau, dù họ có nói thế nào thì mấy người đó cũng không dám đến gần, nhất quyết lui về sau cả trăm mét mới chịu.
Sau đó, họ nghe thấy tiếng súng liền muốn đi đến xem xem, lại bị mấy người đó mắng đuổi về.
Bây giờ có thêm một người ăn mặc bình thường lại không nói chuyện, chỉ âm thầm quan sát họ.
Ý là coi họ như người bị ô nhiễm à? Đúng là tâm thần, nếu đã bị ô nhiễm thì bọn ta có thể còn tỉnh táo sáng suốt như này không?
..............
"Không có gì."
Lục Tân trả lời, trên mặt nở nụ cười trấn an:
"Giờ mọi người cũng không cần sốt ruột."
Đối với họ mà nói, có sốt ruột cũng vô dụng.
Sau khi Lục Tân trấn an họ xong, liền nhỏ giọng nói vào tần số bên cạnh gọng mắt:
"Không phát hiện được nguồn ô nhiễm và quái vật tinh thần nào nổi bật, cũng không có manh mối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230816/chuong-777.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.