Không tiếp xúc trực tiếp cũng không nói cho người ở điểm quan sát biết sự thật.
Lục Tân thầm nhớ kỹ lời hắn nói, khẽ gật đầu:
"Vậy trong quá trình các ngươi quan sát có xảy ra chuyện gì không?"
Vị đội trưởng kia sợ hãi, biểu cảm như đang cố gắng suy nghĩ gì đó.
Sau đó hắn chậm rãi lắc đầu:
"Không có."
.............
Nhất định là có....
Lục Tân thầm thở dài.
Nếu không có chuyện gì thì sao tất cả họ đều chết hết được? Từ vết thương trên người họ có thể thấy đó là vết thương của súng, cũng có vết thương của dao, nhất định vừa rồi đã xảy ra một trận chiến cực kỳ mãnh liệt.
Chỉ là họ đều quên hết rồi ư?
Trong ánh mắt mong đợi của đoàn chiến sĩ đã tử vong này, Lục Tân bình tĩnh đứng dậy.
Hắn cũng không vội nói ra đáp án, mà đi dạo một vòng quanh doanh trại trước.
Những người đã chết này đều sợ hắn nên cũng không dám làm phiền.
Sau khi dạo một vòng, Lục Tân đưa ra một đáp án, có lẽ những người này là tự chém giết lẫn nhau mà chết.
Tuy hắn chưa từng nghiên cứu vết tích học một cách có hệ thống, nhưng hắn có thể đưa ra những nhận định cơ bản.
Vừa rồi có một trận mưa nhỏ, mặt đất vừa trơn vừa mềm, nhưng chung quanh lại chỉ có vết bánh xe của họ, không thấy những dấu vết khác, chứng tỏ có lẽ không phải người ngoài đến đánh nhau. Hơn nữa có thể thấy vỏ đạn và mảnh bom vỡ vươn vãi, loại lựu đạn và dao găm trên người họ đều từ một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230815/chuong-776.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.