"Thâm Uyên mà ngươi nói có lẽ là sự tồn tại mang tính biểu tượng...."
Lục Tân vụng về, cố gắng biểu đạt quan điểm của mình:
''Nhưng những gì ta vừa trải qua hình như là thật... Hơn nữa cho dù có một đại dương tiềm thức tập thể như vậy, thì tất cả mọi suy nghĩ và tình cảm của con người đều phản chiếu ở trong này, sau đó đan xen thành một thế giới khác, vậy thứ mà nó phóng xạ có lẽ là ác niệm và thiện niệm, chứ sao chỉ có mặt xấu được?"
"........"
"Ai yo..."
Tiến sĩ An ngạc nhiên nhìn Lục Tân:
"Ngươi làm ta hơi bất ngờ đấy."
Nói xong, cô cắn môi, nhìn Lục Tân với ánh mắt dịu dàng, nhẹ giọng cười nói:
"Em trai, ngươi ở trong thời đại văn mình gần như đứt đoạn, mọi người đều chỉ biết ăn rồi ngủ với phụ nữ, mà lại có thể đưa ra nghi vấn này, biểu hiện xem như vượt ngoài dự đoán của người khác rồi."
Lục Tân cũng đành chịu.
Bản thân hắn cũng rất ít khi nghiêm túc thảo luận về học thuật với người đứng đắn như vậy.
Vậy mà sao lời nói của người phụ nữ này nghe ra cứ có chút không đàng hoàng vậy? "Ngươi nói rất đúng."
Tiến sĩ An cười:
"Thế giới của tinh thần hạng chót có lẽ có ác niệm và thiện niệm, có mặt tiêu cực cũng sẽ có mặt tích cực, thậm chí thiện niệm có lẽ luôn cao hơn ác niệm, chỉ có như vậy loài người mới có thể sinh tồn và phát triển."
"Dù có gọi nó là Thâm Uyên, thì cũng chỉ có nghĩa là những ác niệm ở thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230774/chuong-735.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.