Nhưng đúng lúc này, cỗ áp lực phía sau họ đã đạt đến cực đại. Lục Tân cảm nhận sau lưng như có thứ gì đó đang mắc kẹt, hắn vô thức quay đầu lại thì thấy một khuôn mặt to lớn đột nhiên xuất hiện giữa không trung, đang nhanh chóng tiếp cận hắn.
Khuôn mặt đó nhợt nhạt, cứng đờ, giống như một chiếc mặt nạ. Ở vị trí hai hốc mắt bên trên khuôn mặt, có hai cái lỗ bê bết máu, bên trong còn có từng bàn tay màu đỏ tươi. Chúng nhốn nháo cử động, vừa cào cấu, vừa co giật vì đau đớn, như thể chúng đang liều mạng chui ra khỏi hốc mắt, bắt lấy Lục Tân.
Lục Tân lập tức cau mày khi nhìn thấy khuôn mặt này. Ngược lại, hình như khuôn mặt cũng cảm nhận được điều gì đó, những bàn tay bên trong hốc mắt cũng dừng động tác. Thậm chí, một số bàn tay còn nhanh chóng chui lại vào trong hốc mắt. Điều này khiến tốc độ truy đuổi của con quái vật chậm hơn rất nhiều.
Nhờ vậy, Hạ Trùng cuối cùng cũng có thể kéo Lục Tân, nhào ra bên ngoài cánh cửa.
...
“Soạt…”
Sau khi cánh cửa sau lưng đóng lại, Lục Tân hơi loạng choạng, sau đó đứng vững.
Hắn phát hiện mình đã quay trở lại văn phòng ban đầu, tựa như mọi thứ vừa rồi chỉ là một giấc mơ. Nhưng những vết sẹo trên đùi Hạ Trùng chứng minh đó là sự thật. Da thịt cô chằng chịt những vết thương đang rỉ máu.
“Ái chà, mười hai giây..."
Giọng tiến sĩ An vang lên, cô nhìn đồng hồ, sau đó nhìn Lục Tân khích lệ:
“Dù đây là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230773/chuong-734.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.