"Cái này……"
Hắn bất giác mở miệng, nhưng chưa kịp nói xong thì đã bị Hạ Trùng kéo qua cửa.
Đằng sau cánh cửa, dường như có một thế lực mạnh mẽ vô cùng, thu hút Lục Tân ngay khi hắn vừa nhìn thấy thế giới này.
"Ông…”
Những tạp niệm không thể nói ra đột nhiên tràn ngập trong tâm trí Lục Tân. Hắn dường như đã nghe thấy âm thanh của hàng trăm người, tiếng la hét, khóc lóc, gào thét đan xen với nhau, vừa rõ ràng nhưng lại có vẻ vô cùng hỗn loạn. Tất cả những thanh âm này đều xông vào vào màng nhĩ của hắn.
“Duy trì sự tập trung, đừng để ý đến tiếng động của bất kỳ ai..."
Có một giọng nói hư ảo hét lên, đột nhiên có một bàn tay nhỏ lạnh lẽo bóp mạnh vào mặt Lục Tân.
Lục Tân bừng tỉnh, hắn ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy khuôn mặt Hạ Trùng đang cách hắn chỉ tầm một gang tay. Cô đang nghiêm túc quan sát hắn, sờ sờ mặt của hắn, sau đó còn lớn tiếng nhắc nhở.
Lục Tân lắc lắc đầu, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Hắn ra hiệu đã rõ với Hạ Trùng, sau đó bắt đầu đánh giá môi trường xung quanh.
Cánh cửa phía sau Lục Tân đã biến mất. Hắn phát hiện mình đang đứng trên một tòa nhà đổ nát. Sau một hồi cố gắng phân định, hắn mới nhận ra lúc này mình vẫn đang ở chủ thành số 2, bên trên tòa nhà của viện nghiên cứu. Tuy nhiên, nhìn từ vị trí của hắn, phần trên của tòa nhà đã biến mất, bên dưới cũng chỉ là một đống đổ nát….
Mọi thứ ở đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230771/chuong-732.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.