"Khụ..."
Cô ho nhẹ một tiếng, kẹp một điếu giữa hai ngón tay, rồi đưa điếu còn lại cho Lục Tân, trên một đầu điếu thuốc vẫn còn dính vết son đỏ từ miệng cô.
"Dĩ nhiên, viện nghiên cứu cũng có chút việc cần ngươi tới hỗ trợ."
"..."
Lục Tân trợn trừng hai mắt lên, hết nhìn điếu thuốc, lại nhìn vị nữ tiến sĩ đang trưng ra vẻ mặt biếng nhác kia.
"Ta tổng cộng chỉ có năm điếu..."
Hắn không muốn lãng phí nên vẫn nhận lấy, chỉ là ánh mắt nhìn nữ tiến sĩ trở nên vô cùng u oán.
Tiến sĩ An ngẩn ra, thật sự không phản ứng kịp. Cái con người này là đang ghét bỏ việc cô hút thuốc của hắn? ...
"Ta không muốn tiếp xúc quá nhiều với viện nghiên cứu của các ngươi..."
Dù sao Lục Tân cũng là một người hào phóng, không tiếp tục oán giận cô về vụ điếu thuốc nữa mà chỉ buồn bực nói:
“Tất cả các ngươi đều là một đám kẻ điên không đứng đắn, ta cũng không có chút hứng thú nào với cái nấc thang gì gì đó của các ngươi, ta không thích bất cứ một cảm giác nào có liên quan tới các ngươi từng xuất hiện qua trong trí nhớ, cũng không thích vì để bản thân mạnh mẽ hơn hay sao đó mà lại một lần nữa nằm trên chiếc giường cắm đầy ống dẫn kia...
Hơn nữa ta càng không thích việc các ngươi nói ta là vật thí nghiệm."
"..."
Khi hắn nói những lời này, giọng điệu cực kỳ nghiêm túc.
Hắn vốn không thích những thứ đó, nếu không phải mẹ đã đích thân nói với hắn rằng chỉ khi nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230770/chuong-731.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.