Bùm! Bên trên thành phố Thuỷ Ngưu, những chiếc xúc tu màu đỏ tươi lại cuốn lấy một tòa nhà rồi quăng nó trước mặt họ.
Sáu con mắt của nó lạnh lùng nhìn những mảnh vỡ của tòa nhà xếp chồng lên nhau như ngọn núi, những chiếc xúc tu bên người bất giác nhô lên, giống như nó đang phô diễn sức mạnh thực sự của mình.
Bên trên những con đường vắng vẻ tối tăm của thành phố, bỗng dưng xuất hiện những vật nhìn giống như mạch máu và dây thần kinh, trông vô cùng quỷ dị. Chúng bắt đầu lan ra ngoài thành phố, đến nơi tụ tập của những người tị nạn.
Sột soạt.
Một âm thanh giống tiếng rắn bò phát ra, kéo dài đến từng căn phòng bên trong những toà nhà.
Bên ngoài thành phố, những người ở tiền đồn vẫn đang quan sát.
Những dị biến giả của chủ thành và Thanh Cảnh đang đứng trước một tòa nhà còn nguyên vẹn sau thảm họa, ngây người ngước nhìn "vị thần"!
...
Lúc này bên dưới đống đổ nát vô tận, Lục Tân cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Đủ loại cảm xúc, hận, giận, buồn, sợ cùng lúc đan xen trong lòng hắn.
Vô cùng loạn!
Hắc cảm thấy vô cùng hỗn loạn, hỗn loạn đến mức khiến hắn suy sụp thêm một lần nữa, chỉ muốn quên hết tất cả.
"Quái vật lớn…”
Ngay khi những cảm xúc đan xen trong lòng Lục Tân đạt đến cực điểm, một mái đầu nhỏ tựa vào vai hắn.
Mười Chín dường như đã hoàn toàn quen thuộc với vòng tay của Lục Tân, cô bé ngoan ngoãn để hắn ôm trong ngực.
Hình như cô bé vẫn còn đang mơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230745/chuong-706.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.