Về phía Lục Tân, hắn có cảm giác như mình đang nhìn thấy một bóng đen cao lớn.
Hắn đứng bên cạnh, dùng đôi vai dày cộp của mình chống đỡ tòa nhà đang đổ xuống, tạo một khoảng không gian nhỏ để cứu Lục Tân, em gái và Mười Chín.
Tuy nhiên, những tòa nhà xếp chồng lên nhau một lúc một nhiều, trọng lượng càng ngày càng tăng, khiến hắn cực kì khó chịu.
Hắn vốn dĩ không muốn xen vào chuyện giữa Lục Tân và Mười Chín, ngay cả khi Mười Chín tấn công Lục Tân, hắn vẫn một mực giữ im lặng. Nhưng lúc này, hắn vô cùng tức giận, tâm trạng cũng trở nên sốt ruột hơn, sau đó thấp giọng trách móc:
"Ngươi cứ ôm con bé đó rồi khóc thôi sao?"
“Ngươi để cho thứ phế vật ngoài kia ném từng toà nhà vào người như vậy sao?”
“Ngươi không thấy hành động của ngươi hiện giờ rất giả trân sao?”
"..."
Nghe cha mắng mỏ một lúc, Lục Tân hơi định thần lại.
Mình đang sợ cái gì? Nếu so với Mười Chín, con quái vật này đương nhiên không là cái thá gì cả. Vậy nên, hắn cần phải dọn dẹp nó cho thật sạch sẽ. Suy cho cùng, đây vừa là công việc của hắn, vừa là một bài học dành cho người thân.
Vì vậy, sức mạnh hiện giờ mới là thực lực thực sự của con quái vật?
Hắn nhớ tới điều mình đã được học trong lớp huấn luyện về nguồn ô nhiễm đặc biệt: Việc dọn dẹp nguồn ô nhiễm đặc biệt không phải là chuyện đánh nhau giữa mấy đứa trẻ con.
Từ “đánh nhau “còn được in đậm.
Sức mạnh của việc ô nhiễm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230744/chuong-705.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.