Trần Tinh nhìn thoáng qua Lục Tân, sau đó khẽ lắc đầu.
“Cũng như ngươi nói, những gì chúng ta nhìn thấy đều là giả, như vậy, đến khi ngươi giết những người này…..”
“Làm sao chắc chắn không giết phải người bình thường?”
“……”
Thằn Lằn sợ run người, ngậm chặt môi, không dám mở miệng.
Lục Tân hiểu được ý của Trần Tinh, họ vẫn còn nhớ khi mới bước chân vào thành phố này, ở đây là một đống hoang tàn, mà ở nơi hoang tàn này lại có rất nhiều dân tị nạn, nếu bây giờ họ đã bị ảo giác khống chế mà còn liều lĩnh chém giết, cứ như vậy, rất có khả năng sau khi họ giết hết những người xuất hiện trước mắt mình xong, bỗng nhiên tỉnh lại, mà thi thể đầy trên mặt đất.
Thi thể của những người vô tội.
Cho nên……
Bây giờ phải làm thế nào đây? “Tổ trưởng, đây là cái gì vậy?”
Cùng lúc đó, người bị nhốt ở trên con đường của thành phố hoa lệ không chỉ có ba người Lục Tân.
Những người có năng lực ở trung tâm thành phố đều đã chia thành các tiểu đội, đi vào thành phố Thuỷ Ngưu. Tốc độ của họ có nhanh có chậm, nhưng đều cẩn thận từng bước, bằng những biện pháp cá nhân khác nhau, mà loại bỏ khả năng của những phòng thí nghiệm ở ven thành phố Thuỷ Ngưu, đồng thời đi đến trung tâm thành phố. Hơn nữa ở những thời điểm khác nhau, họ cũng nhìn thấy con phố sầm uất, còn có người người qua lại sinh động như thật.
Ở phía đông thành phố có một người đàn ông ttrung niên mặc áo khoác trắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230683/chuong-644.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.