“Không đúng lắm……”
Đột nhiên, ba người đứng sững lại.
Họ đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều nhìn thấy khuôn mặt bừng tỉnh của đối phương, biểu cảm có chút hoài nghi.
Con ngươi của Thằn Lằn khẽ co lại:
“Nơi đây không nên có nhiều người như vậy.”
“Không chỉ có người……”
Trần Tinh khẽ thở hắt ra:
“Cho dù nơi đây có điện, cũng không đến nỗi lãng phí tới vậy.”
Lục Tân có thể cảm nhận được, giờ khắc này hai người họ đang trở nên lo lắng.
Cẩn thận nhớ lại, cuối cùng hắn cũng hiểu ra.
Sau khi ba người họ nhìn thấy đường phố hào nhoáng, phải mất một lúc mới có phản ứng.
Ấn tượng đầu tiên của họ là bình thường, vô cùng tự nhiên tiếp nhận nhịp sống của thành phố này, muốn hòa nhập với nó.
Thậm chí còn có cảm giác như quay trở lại Thanh Cảng.
Nếu không phải ba người họ tự nhắc nhở lẫn nhau, có lẽ tới bây giờ họ vẫn chưa phản ứng lại.
Ở nơi này, hiện thực với hư ảo được kết nối với nhau một cách bất thường.
…
Dừng bước, nhắm mắt sau đó lại mở ra.
Họ nhìn thấy xung quanh vẫn sầm uất như cũ, xe ngựa đi tới đi lui, người người cười cười nói nói, lướt qua họ như dòng nước.
Có người nhẹ nhàng sượt qua bả vai của Lục Tân, xúc cảm vô cùng chân thật.
Lục Tân và những người khác liếc mắt nhìn nhau, từ trong ánh mắt có thể phát hiện ra điều bất thường.
Đây vốn là một thành phố hoang tàn chống vắng, sao có thể đột nhiên trở nên phồn thịnh, sầm uất.
Mà những vị khách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230682/chuong-643.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.