Cùng lúc đó, Lục Tân bỗng nhớ ra một chuyện, ở Đặc Thanh Bộ của Thanh Cảng, Trần Tinh không chỉ phụ trách dọn dẹp ô nhiễm đặc biệt, mà còn chịu trách nhiện tuyển người mới…
Nghe Lục Tân nói vậy, con quái vật tỏ ra rất buồn bã.
Những chiếc xúc tu thon dài duỗi ra, quấn quanh cổ tay Lục Tân, Thằn Lằn và Trần Tinh. Lục Tân đột nhiên cảm thấy một cảm giác kỳ lạ bỗng bao trùm lấy mình, đó là nỗi buồn vì bị lãng quên, cảm giác này từng xuất hiện khi hắn đối mặt với con quái vật này lần đầu tiên, còn lần này, hắn cố ý khống chế bản thân không cưỡng lại cảm xúc này.
Một lúc lâu sau, khi trạng thái đã ổn định trở lại, hắn nhìn xuống và thấy bộ dáng mình vẫn như lúc đầu.
Khi bị mặt trời chiếu vào, hắn vẫn có một cái bóng, hắn chạm vào chính mình, và nhận ra hắn có một cơ thể.
Hắn nhổ nắm cỏ dại bên cạnh, phát ra âm thanh “pực pực”, như thể không có gì thay đổi.
Nhưng khi ba người họ và một con quái vật nhỏ đi dọc con đường lớn và tiến vào thành phố, họ phát hiện họ khác hẳn mọi khi, họ gặp rất nhiều người, một số người bình thường dự định vào thành phố, cũng có những binh lính vũ trang của chủ thành đã bắt đầu phong tỏa và không cho phép người bình thường vào thành phố Thủy Ngưu nữa. Họ ở sờ sờ trước mặt hắn, nhưng hoàn toàn không nhìn thấy hắn.
Ngay cả khi có ai đó đang nhìn hắn, dường như ánh mắt họ cũng trống rỗng, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230675/chuong-636.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.