Trần Tinh liếc nhìn hai người họ, cười chế nhạo rồi nói:
“Bất kể là trực tiếp xông vào hay là thương lượng với họ, chỉ cần chạm mặt với phía chủ thành, thì sẽ rất phiền phức, họ sẽ trở nên cảnh giác hơn, nếu vậy sẽ không tiện cho chúng ta hành động.”
“Vì vậy, nguyên tắc của chúng ta là, nếu không đến mức vạn bất đắc dĩ, cố gắng không chạm trán với người của chủ thành…”
Thằn Lằn tò mò liếc nhìn Trần Tinh:
“Vậy…”
Trần Tinh mỉm cười nói:
“Chúng ta gần như đã nói tất cả các thông tin và phát hiện cho phía chủ thành, nhưng có phải các ngươi đã quên điều gì đó rồi không?”
“Hả?”
Cả Thằn Lằn và Lục Tân đều nghiêm túc suy nghĩ với vẻ mặt mù tịt.
Trần Tinh nhìn về phía một vị trí rồi nói:
“Ra đây đi!”
Tại vị trí mà Trần Tinh đang nhìn, không khí dường như trở nên méo mó. Sau đó Lục Tân và Thằn Lằn đều cảm thấy hoa mắt, sau đó họ nhìn thấy một con quái vật nhỏ màu đỏ như máu hiện ra trên mặt đất. Nó có cơ thể thấp bé, làn da đỏ rực giống như những mô cơ bị lột da. Khuôn mặt nó không có ngũ quan, chỉ có hai cái tai to, không có tay và chân, thay vào đó là những xúc tu giống như bạch tuộc.
“A, cái này…”
Lục Tân đột nhiên có phản ứng, vẻ mặt hắn cực kỳ kinh ngạc.
…
Chẳng trách tại sao họ cứ cảm thấy thiếu thiếu, thì ra là vì họ đã quên mất vật chứng này…
Thật ra cũng không hẳn là quên, nếu nghĩ kỹ lại thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230674/chuong-635.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.