Từ bỏ việc chống trả, trả lại những thứ kia cho nhóm của hắn, đây chính là suy nghĩ chân chính trong đầu hắn.
Hơn nữa từ khi có tư tưởng này, mọi suy nghĩ của bản thân bắt đầu tự động thay đổi sao cho hợp với cái tư tưởng này.
Tựa như khi bản thân cực kỳ muốn làm một chuyện gì đó, não bộ sẽ tự động tìm ra hàng tá lý do để tự thuyết phục bản thân mình vậy. Đúng hay sai chỉ là phụ, quan trọng nhất là bản thân mình muốn làm, nên sẽ tìm ra vô vàn lý do để làm chuyện đó.
Lúc này, Lục Tân cảm thấy, từ bỏ việc chống cự, trả đồ vật lại cho người ta mới là việc đúng đắn nhất...
Vì thế, hắn hơi do dự một chút, rồi mở miệng:
“Kia..."
Nhìn thấy phản ứng của hắn, con mắt của người đàn ông mặc vest hơi cong lên, dường như hắn đang mỉm cười.
Sau đó hắn lại nghe thấy Lục Tân nghiêm túc nói:
“Để ta thương lương với người nhà trước đã."
Người đàn ông mặc vest sừng sờ, nghệt mặt ra.
Một giây sau, hắn thấy Lục Tân đột ngột mở mắt, nở nụ cười rất chi thân thiện với hắn, nhưng biểu cảm kia lại giống như là đang vui sướng khi có người sắp gặp xui xẻo.
Cùng lúc đó, cái bóng dưới chân hắn bỗng lớn bổng lên, cũng dữ dằn hơn trước.
Động tác của người đàn ông mặc vest không thể nói là không nhanh, trong cơn kinh hãi, chỉ chớp mắt một cái hắn đã nhảy ra xa mấy mét.
Dưới ánh trăng đỏ, động tác của hắn không chỉ nhanh còn dứt khoát, tựa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230632/chuong-593.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.