Nhưng ngay sau đó, hắn chợt phát hiện càng có nhiều ánh mắt đổ dồn về phía này. Thuận tay xoay người một cái, chẳng biết từ lúc nào mà xung quanh hắn đã mọc đầy những con mắt.
Từng con mắt đỏ ngầu, nhãn cầu trợn ngược, đồng tử co lại che kín khắp sân vườn. Có con mọc trên vách tường, có con mọc bên hông xe, con nữa thì mọc trên trần nhà, chúng cứ thế chăm chú nhìn hắn từ đủ mọi góc độ.
Cảm giác khó chịu trong người lại tăng thêm, thậm chí Lục Tân cảm thấy sự khó chịu này đã lan tỏa ra khắp cơ thể mình.
Khi bị người khác nhìn chằm chằm quá lâu, trong lòng sẽ nảy sinh cảm giác chột dạ. Bởi vì bản thân sẽ có cảm giác như bị người khác nhìn thấy hết tâm tư và suy nghĩ vậy.
Thời điểm bị nhiều ánh mắt như vậy dõi theo, cơ thể sẽ tự sinh ra một cảm giác rằng bản thân đã bị người khác nhìn thấu hết tất cả.
Bởi vì từ góc nào, từ hướng nào cũng có người đang quan sát mình, thế thì dù mình có làm gì cũng sẽ bị nhìn thấy hết tất cả, đây là một trạng thái bị quan sát cao độ. Tới lúc đó, mỗi một suy nghĩ, mỗi một hành động của mình không thể nào qua mắt người khác được nữa.
...
"Thì ra năng lực của ngươi không phải đọc suy nghĩ mà là quan sát?"
Lục Tân ngạc nhiên cực kỳ, vội ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông mặc vest vừa xuất hiện trước mặt hắn cách đó không xa.
"Không chỉ là quan sát."
Hắn lại xuất hiện lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230631/chuong-592.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.