Bà ấy không trả lời mà chỉ cầm chiếc túi của mình, chậm rãi đi về phía trước, sau đó đột nhiên quay đầu lại, cười khúc khích và nói:
“Phải rồi.”
“Nếu muốn tìm ra người đang làm những điều này, ngươi nên bắt đầu điều tra từ đoàn xe…”
“…”
“Mẹ vẫn coi ta là một đứa trẻ.”
Khi trở về khu trại, nụ cười nhàn nhạt vẫn còn đọng trên khóe môi Lục Tân.
Lục Tân đương nhiên biết rõ, nếu muốn điều tra những việc này thì nên bắt đầu điều tra từ đoàn xe.
Sao lúc này đoàn xe lại nhất định chuyển hướng đến thị trấn Bạch Tháp một cách trùng hợp như vậy? Đổi lại là thường ngày, phải đi đâu mới có thể tìm được một đoàn xe với nhiều người như vậy?
Ngoài ra, có phải những kẻ điên vốn không chỉ nhắm vào người của đoàn xe mà còn nhắm vào hàng hóa của họ không?
Nếu đúng như vậy thì chúng thật sự rất quá đáng.
Chúng không chỉ muốn cướp người của đoàn xe mà còn muốn cướp không hàng hóa của họ.
Lục Tân chậm rãi suy nghĩ, sau đó đi tới bên cạnh chiếc mô tô rồi lấy ra thiết bị thu phát tín hiệu và điện thoại vệ tinh.
Lần này Lục Tân đã thành thạo hơn, hắn nhanh chóng gọi vào số của Hàn Băng.
“Xin chào, Đan Binh tiên sinh…”
Giọng Hàn Băng nghe không được rõ lắm, nhưng vẫn rất hay.
Lục Tân hỏi:
“Ngươi đang ăn gì đấy?”
“Dâu tây…”
Hàn Băng nói tiếp:
“Mẹ ta mua đấy, vừa to vừa ngọt, dù chưa chín hẳn và hơi chua nhưng rất giòn.”
Có tiếng cắn răng rắc phát ra trong khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230601/chuong-562.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.