Mẹ Lục Tân như hiểu được suy nghĩ của hắn, nhìn hắn cười:
“Con cho rằng thứ đồ vật kia là gì?”
Lục Tân đáp:
“Quái vật.”
Ngừng một chút, hắn lại nói:
“Quái vật thật.”
Ấn tượng đầu tiên mà quái vật đại não để lại cho hắn chính là nó là một thực thể.
Lục Tân đã gặp rất nhiều quái vật tinh thần, nhưng thực thể thì lại rất ít.
Ngoài ra, quái vật đại não dường như còn có thể tác động đến kẻ điên, thậm chí cho kẻ điên tư duy và ý chí.
Ở khoảng cách gần, nó cũng có thể ảnh hưởng ** đến người bình thường, thậm chí là hắn.
Loại tác động này còn mạnh mẽ hơn so với nguồn ô nhiễm thông thường.
Dù sao cũng ảnh hưởng đến mình, vừa đủ 5 giây.
Chẳng qua năng lực ô nhiễm mạnh mẽ như vậy, nếu như chỉ dùng tác động lên kẻ điên…
…
“Có lẽ thứ kia không ảnh hường đến kẻ điên.”
Mẹ như biết được suy nghĩ của hắn, nhìn hắn cười:
“Mà là tạo ra kẻ điên?”
Lục Tân ngẩn ra một lúc, trong đầu hiện lên dáng vẻ của những kẻ điên kia. Chúng rất khỏe, không giống với những loài động vật quý hiếm đã gặp ở nơi hoang dã vì lâu ngày không được ăn uống mà gầy khô, gió thổi một cái liền ngã.
Bọn chúng đều mặc cùng một loại quần áo, loại áo liền với quần màu xanh lam chắc chắn.
Cơ thể của chúng dường như cũng cường tráng hơn một chút so với kẻ điên, thay vì nói là kẻ điên không bằng nói chúng là quái vật.
Sự sợ hãi của chúng trước đạn càng rõ ràng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230600/chuong-561.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.